NGƯỜI SỬA XE DƯỚI MƯA
Chiều tan học, mưa đổ xuống bất ngờ. Tôi dắt chiếc xe đạp bị tuột xích qua gần một cây số mà không tìm thấy tiệm sửa nào còn mở. Dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa, một người đàn ông mặc áo mưa bạc màu đang thu dọn hộp dụng cụ.
Thấy tôi loay hoay, chú gọi lại. Chú dựng xe lên, dùng tay quay bàn đạp rồi bảo mắt xích đã cong. Mưa hắt vào hiên, nước chảy từ vành mũ xuống gò má chú. Tôi hỏi giá, chú lắc đầu: “Chuyện nhỏ thôi. Ai rồi cũng có lúc mắc kẹt.”
Chú nắn lại mắt xích, tra một ít dầu và còn chỉnh cả chiếc phanh sau. Khi xe chạy được, tôi đưa chú số tiền còn lại trong túi. Chú chỉ nhận một chai nước, rồi bảo tôi đi chậm vì đường trơn.
Vài tuần sau, tôi quay lại tìm thì mới biết chú không có tiệm. Chú làm công nhân ở công trường gần đó, hộp dụng cụ mang theo để sửa xe của mình. Người bán hàng bên cạnh nói chú thường giúp những người bị hỏng xe lúc tan ca.
Từ hôm ấy, trong ba lô tôi luôn có một bộ vá xe nhỏ. Tôi chưa sửa giỏi, nhưng đã vài lần dừng lại bơm giúp người khác. Mỗi lần như vậy, tôi nhớ câu nói dưới mái hiên: ai rồi cũng có lúc mắc kẹt. Câu nói ấy không làm con đường bớt mưa, nhưng khiến người đi đường bớt cô độc.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Sự việc nào khiến nhân vật “tôi” gặp người đàn ông dưới mái hiên?
Trả lời ngắn