CHIẾC GHẾ TRỐNG Ở THƯ VIỆN
Trong thư viện trường tôi có một chiếc ghế gỗ đặt cạnh cửa sổ. Năm lớp mười, tôi thường thấy thầy Quang, giáo viên đã nghỉ hưu, ngồi ở đó mỗi chiều thứ tư. Thầy không giảng bài. Thầy chỉ đọc, thỉnh thoảng dùng bút chì ghi một dấu hỏi nhỏ bên lề trang sách.
Một lần, tôi hỏi vì sao thầy không đánh dấu những câu hay bằng dấu chấm than. Thầy cười: “Dấu chấm than khiến ta muốn đồng ý ngay. Dấu hỏi bắt ta dừng lại lâu hơn.” Rồi thầy đưa tôi cuốn sách đang đọc, chỉ vào một đoạn và hỏi: “Em nghĩ tác giả đã bỏ quên điều gì?” Tôi lúng túng, nhưng từ hôm đó bắt đầu đọc chậm hơn.
Cuối học kỳ, thầy không đến nữa. Cô thủ thư nói thầy chuyển về quê sống cùng con. Chiếc ghế bên cửa sổ trống suốt nhiều tuần. Một buổi chiều, tôi ngồi vào đó và phát hiện dưới mặt bàn có một mảnh giấy được dán cẩn thận: “Đọc không phải để có thật nhiều câu trả lời. Đọc để có những câu hỏi tốt hơn.”
Tôi chép câu ấy vào trang đầu cuốn sổ. Sau này, mỗi khi gặp một ý kiến được chia sẻ quá nhanh trên mạng, tôi lại nhớ đến dấu hỏi bằng bút chì. Chiếc ghế vẫn trống, nhưng khoảng trống ấy không im lặng. Nó nhắc tôi rằng có những người dạy ta bằng cách để lại một thói quen suy nghĩ.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Xác định ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích.
Trả lời ngắn