MỘT GIỜ KHÔNG MÀN HÌNH
Bữa cơm tối của gia đình Minh thường bắt đầu bằng tiếng bát đũa và kết thúc trong ánh sáng xanh của bốn chiếc điện thoại. Bố xem tin, mẹ trả lời tin nhắn công việc, chị gái lướt video, còn Minh đeo một bên tai nghe. Bà nội nhiều lần kể một câu chuyện cũ, nhưng thường dừng lại giữa chừng vì không biết có ai đang nghe hay không.
Tối sinh nhật bà, khi bà vừa hỏi: “Các cháu có nhớ cây khế sau vườn ngày trước không?”, không ai trả lời. Minh ngẩng lên và thấy bà đang nhìn vào mâm cơm, hai bàn tay đặt yên trên đầu gối. Cậu đứng dậy, lấy chiếc giỏ mây đựng hoa quả, đặt giữa bàn rồi nói: “Mỗi người cho điện thoại nghỉ một giờ nhé.”
Ban đầu, căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ. Rồi bố kể chuyện từng trèo cây khế bị rách áo. Mẹ nhớ món chè bà nấu. Chị gái hỏi vì sao cây bị chặt. Bà nội chậm rãi kể về mùa bão năm ấy, khi cây khế đổ nhưng cả nhà đã giữ lại một cành để trồng ở góc sân mới.
Một giờ trôi qua nhanh hơn Minh tưởng. Khi lấy lại điện thoại, chẳng ai mở máy ngay. Bố đề nghị từ tuần sau, tối chủ nhật sẽ có một bữa cơm không màn hình. Bà nội cười, bảo rằng bà không cần mọi người bỏ điện thoại, chỉ cần lúc bà kể chuyện, có một đôi mắt nhìn bà.
Minh hiểu: sự có mặt không chỉ là ngồi chung một bàn, mà là dành cho nhau sự chú ý trọn vẹn.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Xác định ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích.
Trả lời ngắn