Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 37

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Việc đổi quỹ đạo để tránh mảnh vỡ đã gây tổn thất gì cho vệ tinh?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 37

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Việc đổi quỹ đạo để tránh mảnh vỡ đã gây tổn thất gì cho vệ tinh?

Đáp án: Tiêu tốn nhiên liệu và làm giảm một phần tuổi thọ nhiệm vụ của vệ tinh.

Giải thích: Chi tiết cho thấy rác vũ trụ gây chi phí ngay cả khi không xảy ra va chạm.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Vì sao quỹ đạo hữu ích được xem là tài nguyên có giới hạn dù không gian rất rộng?

Đáp án: Vì vị trí quỹ đạo, tần số và mức độ an toàn có giới hạn; vật thể bỏ lại làm tăng nguy cơ va chạm và chiếm dụng môi trường.

Giải thích: Câu trả lời phân biệt không gian vật lí rộng với vùng quỹ đạo có ích và an toàn.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Phân tích ý nghĩa của khái niệm “tài sản chung liên thế hệ”.

Đáp án:

Giải thích: Khái niệm kết hợp quyền sử dụng hiện tại với nghĩa vụ bảo toàn cơ hội của thế hệ sau; mở rộng trách nhiệm vượt biên giới và thời gian.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Vì sao văn bản coi những tai nạn “không trở thành lịch sử” là thước đo giá trị của công việc bảo vệ môi trường?

Đáp án:

Giải thích: Phòng ngừa thành công thường vô hình vì không tạo sự kiện; câu nói nhấn mạnh cần ghi nhận giá trị của rủi ro được ngăn chặn, không chỉ hậu quả đã xảy ra.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

BẦU TRỜI KHÔNG PHẢI BÃI ĐỖ VÔ HẠN

Trong phòng điều khiển, vệ tinh quan sát Trái Đất nhận cảnh báo phải đổi quỹ đạo để tránh một mảnh kim loại không còn hoạt động. Mảnh vỡ nhỏ, nhưng di chuyển rất nhanh. Một lần né tránh tiêu tốn nhiên liệu vốn được tính cho nhiều năm nhiệm vụ. Không ai nhìn thấy sự kiện từ mặt đất, nhưng tuổi thọ của vệ tinh đã ngắn đi một chút.

Không gian thường được tưởng tượng là vô tận. Tuy nhiên, các quỹ đạo hữu ích quanh Trái Đất là tài nguyên có giới hạn về vị trí, tần số và mức độ an toàn. Một vật thể hết nhiệm vụ nhưng không được xử lí vẫn tiếp tục chiếm chỗ và có thể va chạm, tạo thêm mảnh vỡ. Mỗi chủ thể có thể thấy rủi ro mình tạo ra là nhỏ; tổng của hàng nghìn quyết định “nhỏ” lại làm môi trường chung kém sử dụng được.

Các hướng dẫn giảm rác vũ trụ khuyến khích hạn chế mảnh vỡ trong vận hành, tránh phá hủy có chủ ý, lên kế hoạch kết thúc nhiệm vụ và chia sẻ thông tin. Nhưng quy tắc kỹ thuật luôn gặp câu hỏi về chi phí: ai trả tiền cho thiết kế an toàn hơn, ai chịu trách nhiệm với vật thể cũ, quốc gia mới tham gia có bị áp tiêu chuẩn do những nước đi trước đặt ra hay không?

Một nhóm sinh viên đề xuất coi quỹ đạo như “tài sản chung liên thế hệ”. Cách gọi này không xóa quyền khai thác, nhưng đặt thêm nghĩa vụ: người hưởng lợi hôm nay không được làm giảm khả năng tiếp cận của người đến sau. Họ cũng nhấn mạnh công bằng lịch sử: những chủ thể đã sử dụng không gian lâu hơn phải đóng góp nhiều hơn vào giám sát và làm sạch.

Lần né tránh tiếp theo thành công. Trên màn hình, hai đường quỹ đạo đi qua nhau mà không chạm. Kỹ sư trẻ nói: “Thành công này không tạo ra một bức ảnh đẹp; nó chỉ giữ cho điều xấu không xảy ra.” Nhiều công việc bảo vệ môi trường cũng vô hình như vậy. Giá trị của chúng nằm trong những tai nạn không trở thành lịch sử.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo hướng dẫn của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác vũ trụ.)

Viết khoảng 5–7 dòng về một trách nhiệm của thế hệ hiện tại đối với tài nguyên chung mà thế hệ sau sẽ sử dụng.

Đáp án:

Giải thích: Có thể chọn khí hậu, nước, dữ liệu, di sản, quỹ đạo; nêu trách nhiệm giới hạn khai thác, duy trì khả năng tiếp cận và chia sẻ chi phí công bằng.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích nhan đề “Bầu trời không phải bãi đỗ vô hạn”.

Đáp án:

Giải thích: Nhan đề dùng hình ảnh đời thường để cụ thể hóa giới hạn quỹ đạo, phê phán tư duy bỏ lại vật thể vô trách nhiệm; tạo nghịch lí giữa cảm giác vô tận và tài nguyên hữu hạn.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về đạo đức của việc sử dụng những tài nguyên chung không thuộc riêng một quốc gia hay một thế hệ.

Đáp án:

Giải thích: Giải thích tài nguyên chung; phân tích bi kịch lợi ích riêng – chi phí chung, công bằng lịch sử và liên thế hệ; đề xuất luật lệ, minh bạch, đóng góp theo năng lực/trách nhiệm, hợp tác; liên hệ nhiều lĩnh vực.