Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 36

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Vì sao cùng một sự kiện đóng cửa nhà máy được nhìn như “bước tiến” ở cấp quốc gia nhưng là câu hỏi sinh tồn tại thị trấn?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 36

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Vì sao cùng một sự kiện đóng cửa nhà máy được nhìn như “bước tiến” ở cấp quốc gia nhưng là câu hỏi sinh tồn tại thị trấn?

Đáp án: Vì lợi ích môi trường được phân bố rộng, còn mất việc, giảm thuế và suy giảm kinh tế tập trung vào cộng đồng địa phương.

Giải thích: Câu trả lời làm rõ sự khác biệt về quy mô và phân bổ chi phí – lợi ích.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Chương trình đào tạo kỹ năng xanh ban đầu có những hạn chế nào?

Đáp án: Khó phù hợp với lao động lớn tuổi, việc mới ở xa và lương thấp, thời gian đào tạo không được trả công, chưa tạo việc trước khi đóng cửa.

Giải thích: Có thể nêu các hạn chế chính cho thấy đào tạo đơn lẻ không đủ.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Phân tích cách văn bản định nghĩa lại từ “công bằng” trong một quá trình không thể tránh mọi mất mát.

Đáp án:

Giải thích: Công bằng không phải không có tổn thất, mà là tổn thất được nhận diện, phân chia, giảm thiểu, có tiếng nói và không dồn vào nhóm ít lựa chọn. Đây là định nghĩa theo quy trình và phân phối.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Ý nghĩa của việc chuyển người lao động từ “đối tượng nhận hỗ trợ” thành “chủ thể của chuyển dịch” là gì?

Đáp án:

Giải thích: Khẳng định quyền tham gia, tri thức kinh nghiệm và năng lực quyết định của người bị tác động; tránh chính sách ban phát từ trên xuống.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO

Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?

Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.

Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.

Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.

Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)

Viết khoảng 5–7 dòng về một điều kiện để sự thay đổi lớn nhận được đồng thuận xã hội.

Đáp án:

Giải thích: Có thể nêu minh bạch, tham gia sớm, chia sẻ lợi ích/chi phí, hỗ trợ chuyển đổi, khả năng phản hồi; phân tích vì sao điều kiện đó tạo tính chính danh.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích hiệu quả của câu “nhà máy tắt, thị trấn không thể tắt theo”.

Đáp án:

Giải thích: Câu văn dùng phép đối và nhân hóa, tách việc đóng cơ sở vật chất khỏi quyền tiếp tục sống của cộng đồng; khái quát yêu cầu chuyển dịch có kế hoạch xã hội.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về trách nhiệm không để một nhóm người phải trả phần lớn chi phí cho lợi ích chung.

Đáp án:

Giải thích: Phân tích nguyên tắc công bằng phân phối và thủ tục; ví dụ môi trường, đô thị, công nghệ; đề xuất cơ chế bồi hoàn, tham gia, an sinh, đào tạo và giám sát; tránh phủ nhận lợi ích chung hoặc trì hoãn thay đổi cần thiết.