NHÀ MÁY TẮT, THỊ TRẤN KHÔNG THỂ TẮT THEO
Nhà máy nhiệt điện là nơi ba thế hệ trong thị trấn làm việc. Khi kế hoạch đóng cửa được công bố để chuyển sang năng lượng sạch hơn, bản tin quốc gia gọi đó là “một bước tiến”. Ở quán nước gần cổng nhà máy, người lao động lại hỏi: bước tiến ấy sẽ đặt chân lên đâu nếu công việc, thuế địa phương và các cửa hàng cùng biến mất?
Phản đối không nhất thiết có nghĩa phủ nhận biến đổi khí hậu. Nhiều công nhân hiểu lý do phải giảm ô nhiễm và thay đổi hệ thống năng lượng. Điều họ phản đối là một lịch trình được quyết định ở nơi khác, trong đó lợi ích được mô tả ở quy mô quốc gia còn chi phí tập trung vào vài cộng đồng cụ thể.
Chương trình hỗ trợ đầu tiên chỉ cung cấp khóa học ngắn về kỹ năng “xanh”. Nhưng người lao động lớn tuổi không thể dễ dàng chuyển nghề; việc làm mới ở xa, mức lương thấp hơn, và thời gian đào tạo không được trả công. Thị trấn đề nghị kế hoạch dài hạn: tạo việc làm trước khi đóng cửa, phục hồi môi trường khu mỏ, hỗ trợ doanh nghiệp địa phương, bảo đảm an sinh, công nhận kỹ năng hiện có và để công đoàn, phụ nữ, người trẻ cùng tham gia quyết định.
Nhà máy cuối cùng vẫn đóng. Một phần khu đất trở thành trung tâm năng lượng tái tạo, phần khác là cơ sở đào tạo và doanh nghiệp sửa chữa thiết bị. Không phải ai cũng có công việc tương đương; có người phải chuyển đi. Kế hoạch được gọi là “công bằng” không vì không có mất mát, mà vì mất mát được nhìn thấy, tranh luận, giảm thiểu và không bị đẩy hết cho người ít quyền lựa chọn.
Trong lễ tháo ống khói, một công nhân nói: “Đừng cảm ơn chúng tôi vì đã hy sinh cho tương lai. Hãy cho chúng tôi quyền cùng thiết kế tương lai ấy.” Câu nói chuyển người lao động từ đối tượng nhận hỗ trợ thành chủ thể của chuyển dịch.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của IEA và ILO về chuyển dịch năng lượng công bằng, bao trùm và lấy con người làm trung tâm.)
Vì sao cùng một sự kiện đóng cửa nhà máy được nhìn như “bước tiến” ở cấp quốc gia nhưng là câu hỏi sinh tồn tại thị trấn?
Trả lời ngắn