Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 32

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Vì sao giáo viên không cho phép lớp gọi ngay tất cả các hạt quan sát được là vi nhựa?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 32

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Vì sao giáo viên không cho phép lớp gọi ngay tất cả các hạt quan sát được là vi nhựa?

Đáp án: Vì chỉ dựa vào hình dạng và màu sắc chưa đủ, cần phương pháp xác định vật liệu.

Giải thích: Câu trả lời thể hiện yêu cầu phương pháp và giới hạn suy luận từ quan sát.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Văn bản phân biệt ba mức độ tri thức nào khi nói về vi nhựa?

Đáp án: Điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Giải thích: Đây là ba mức độ được nêu trực tiếp ở đoạn hai.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Phân tích vì sao hai quan điểm “chờ bằng chứng tuyệt đối” và “cấm ngay mọi sản phẩm nhựa” đều bị văn bản chất vấn.

Đáp án:

Giải thích: Quan điểm thứ nhất có thể trì hoãn hành động trước rủi ro; quan điểm thứ hai đơn giản hóa công dụng, khác biệt sản phẩm và hậu quả thay thế. Văn bản hướng đến quyết định theo mức độ bằng chứng và vòng đời.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Anh/chị hiểu thế nào về nhận định: “cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật”?

Đáp án:

Giải thích: Hành động cá nhân có thể tạo cảm giác mình đã làm đúng nhưng không giải quyết nguồn phát thải mang tính hệ thống; cần đánh giá tác động thực và phân bổ trách nhiệm hợp lí.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

NHỮNG HẠT NHỎ HƠN SỰ CHẮC CHẮN

Trong giờ thực hành, lớp của Phương lọc nước từ một con kênh và quan sát các hạt nhỏ dưới kính. Một số có màu, một số trong suốt. Cả lớp muốn gọi tất cả là vi nhựa, nhưng giáo viên dừng lại: hình dạng và màu sắc chưa đủ; cần phương pháp nhận diện vật liệu. Điều đầu tiên khoa học dạy họ không phải là kết luận, mà là giới hạn của kết luận.

Vi nhựa thường được hiểu là các hạt nhựa rất nhỏ. Chúng có thể hình thành khi đồ nhựa lớn vỡ vụn hoặc được tạo ra ở kích thước nhỏ. Các nghiên cứu đã phát hiện chúng ở nhiều môi trường, nhưng mức độ phơi nhiễm, đường đi và tác động dài hạn vẫn là lĩnh vực đang tiếp tục được nghiên cứu. Bất định không có nghĩa vấn đề không tồn tại; nó có nghĩa cần phân biệt điều đã biết, điều có khả năng và điều chưa biết.

Trong buổi tranh luận, một nhóm nói phải chờ bằng chứng tuyệt đối rồi mới hành động. Nhóm khác muốn cấm ngay mọi sản phẩm nhựa. Giáo viên yêu cầu hai bên tính đến hậu quả ngoài ý muốn: nhựa có những công dụng y tế, bảo quản và an toàn; nhưng dùng một lần vô tội vạ, thiết kế khó tái sử dụng và quản lí rác kém tạo áp lực lớn. Chính sách tốt không chỉ hỏi “nhựa hay không nhựa”, mà hỏi loại nào, mục đích nào, vòng đời nào và giải pháp thay thế có thực sự tốt hơn không.

Phương chọn nghiên cứu sợi từ quần áo khi giặt. Em nhận ra trách nhiệm không thể chỉ đặt lên người mua: vật liệu, thiết kế máy giặt, hệ thống xử lí nước và quy định sản xuất đều ảnh hưởng. Hành động cá nhân có ý nghĩa, nhưng nếu nó che khuất cấu trúc lớn hơn, cảm giác đạo đức có thể thay thế hiệu quả thật.

Báo cáo của lớp kết thúc bằng hai cột: “đủ bằng chứng để giảm nguồn phát thải có thể tránh” và “cần tiếp tục nghiên cứu trước khi khẳng định”. Hai cột không triệt tiêu nhau. Chúng cho thấy thận trọng khoa học và hành động phòng ngừa có thể cùng tồn tại, miễn là mỗi quyết định nói rõ nó dựa trên mức độ chắc chắn nào.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc về vi nhựa.)

Viết khoảng 5–7 dòng về cách anh/chị ứng xử khi phải quyết định trong điều kiện chưa có sự chắc chắn tuyệt đối.

Đáp án:

Giải thích: Có thể đề cập mức độ rủi ro, khả năng đảo ngược, nguyên tắc phòng ngừa, cập nhật theo bằng chứng, công khai bất định; tránh cả tê liệt và hành động cực đoan.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích ý nghĩa của hai cột kết luận trong báo cáo của lớp.

Đáp án:

Giải thích: Hai cột biểu tượng cho khả năng đồng thời hành động và tiếp tục nghiên cứu; phân tách điều đủ căn cứ với điều chưa thể khẳng định; thể hiện thái độ khoa học trung thực và trách nhiệm.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về vai trò của sự trung thực trước bất định trong đời sống hiện đại.

Đáp án:

Giải thích: Giải thích bất định và trung thực; phân tích giá trị trong khoa học, truyền thông, quản lí, cá nhân; chỉ ra nguy cơ giả vờ chắc chắn hoặc lợi dụng bất định để trì hoãn; đề xuất cách giao tiếp mức độ tin cậy và cập nhật quyết định.