THÀNH PHỐ ĐƯỢC CHỤP ẢNH QUÁ NHIỀU
Phố cổ An Khê nổi tiếng sau một đoạn video ngắn. Chỉ vài tháng, quán ăn đổi thành cửa hàng lưu niệm, giá thuê nhà tăng, ngõ nhỏ trở thành điểm xếp hàng chụp ảnh. Khách đến vì muốn thấy “đời sống nguyên bản”, nhưng chính lượng người tìm kiếm sự nguyên bản lại đẩy đời sống ấy ra khỏi nơi nó từng tồn tại.
Chính quyền đề xuất giới hạn số khách. Doanh nghiệp phản đối vì sợ giảm thu nhập. Cư dân cũng không thống nhất: người hưởng lợi từ du lịch muốn mở rộng, người bị tiếng ồn và chi phí sinh hoạt đẩy lên muốn siết chặt. Khái niệm “sức chứa” vì thế không thể chỉ là số người đứng vừa trong một quảng trường. Nó còn liên quan đến hạ tầng, môi trường, nhịp sống, khả năng thuê nhà và mức độ cộng đồng còn quyền quyết định tương lai của nơi ở.
Nhóm nghiên cứu tổ chức những buổi đi bộ không dành cho khách mà dành cho cư dân. Họ ghi lại nơi xe cứu thương khó đi, thời điểm học sinh tan trường, góc chợ cần giữ, ngôi nhà có người già. Dữ liệu du lịch trước đây đếm lượt đến và doanh thu; bản đồ mới đếm cả những gián đoạn không có hóa đơn.
Giải pháp không chỉ là cấm hoặc quảng bá thêm. Thành phố phân tán tuyến tham quan, đặt giờ cho nhóm lớn, quản lí lưu trú ngắn hạn, giữ dịch vụ thiết yếu và dành một phần nguồn thu cho hạ tầng cư dân. Quan trọng hơn, người dân có đại diện trong cơ chế theo dõi và điều chỉnh chính sách. Du lịch được xem là một phần của chiến lược đô thị, không phải lực lượng đứng ngoài thành phố rồi yêu cầu thành phố thích nghi với mình.
Một hướng dẫn viên nói với khách: “Xin đừng chỉ tìm góc ảnh không có người địa phương. Họ không phải vật cản của khung hình; họ là lí do nơi này có câu chuyện.” Câu nói ấy không chống du lịch. Nó nhắc rằng một điểm đến hấp dẫn không thể bền vững nếu phải đánh đổi quyền sống của người đang làm nên sức hấp dẫn ấy.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo khuyến nghị của UN Tourism về quản lí tăng trưởng du lịch đô thị và sự tham gia của cư dân.)
Nghịch lí nào xuất hiện khi du khách tìm kiếm “đời sống nguyên bản” ở phố cổ?
Trả lời ngắn