Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 24

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Bản vẽ chống ngập đầu tiên có nguy cơ làm đứt gãy mối liên hệ nào của ngôi đình?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 24

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Bản vẽ chống ngập đầu tiên có nguy cơ làm đứt gãy mối liên hệ nào của ngôi đình?

Đáp án: Mối liên hệ không gian, văn hóa và ký ức giữa ngôi đình với dòng sông.

Giải thích: Bức tường bảo vệ vật thể nhưng che khuất sông, nơi gắn với lễ hội, nghề nghiệp và ký ức cộng đồng.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Những dấu vết trong kiến trúc cũ cho thấy người xưa đã ứng xử với nước theo cách nào?

Đáp án: Không chống nước hoàn toàn mà nâng công trình, thoát ẩm và chấp nhận các đợt ngập nhỏ.

Giải thích: Đây là logic thích nghi mềm dẻo được rút ra từ khảo sát kiến trúc truyền thống.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Phân tích ý nghĩa ẩn dụ của cụm từ “bức tường biết thở”.

Đáp án:

Giải thích: Ẩn dụ chỉ một hệ thống bảo vệ linh hoạt, đa lớp, không cắt đứt hoàn toàn các dòng lưu chuyển tự nhiên và xã hội. Nó đối lập với tư duy phòng thủ cứng nhắc và biểu tượng hóa thích nghi.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Vì sao câu nói của cụ từ khiến cuộc họp chuyển từ “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”?

Đáp án:

Giải thích: Câu nói đặt di sản trong quan hệ cộng đồng và thực hành chăm sóc, thay vì chỉ là hình thức vật chất. Nó mở rộng tiêu chí bảo tồn sang chủ thể, mục đích, quyền tham gia và ý nghĩa sống.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

BỨC TƯỜNG BIẾT THỞ

Ngôi đình cổ nằm cạnh cửa sông đã ba lần ngập trong một thập kỷ. Sau mỗi trận nước, dân làng quét bùn, hong sắc phong, thay vài thanh gỗ mục. Khi dự án chống ngập được đề xuất, bản vẽ đầu tiên dựng một bức tường bê tông cao bao quanh. Công trình sẽ khô ráo, nhưng từ sân đình không còn nhìn thấy sông – không gian đã tạo nên lễ hội, nghề nghiệp và ký ức của làng.

Nhóm bảo tồn đặt câu hỏi: giữ di sản là giữ vật liệu bằng mọi giá, hay giữ mối quan hệ khiến di sản có nghĩa? Họ khảo sát nền đất, đường thoát nước, lịch thủy triều và cách người xưa kê chân cột. Những dấu vết tưởng lạc hậu cho thấy ngôi đình vốn không chống lại nước hoàn toàn; nó nâng mình lên, thoát ẩm và chấp nhận những đợt ngập nhỏ.

Phương án mới không hứa “bất khả xâm phạm”. Nền được gia cố có thể thoát nước; kho tư liệu chuyển lên cao; vật liệu thay thế được ghi chép; khu vực ven sông phục hồi thảm thực vật; lịch lễ hội có kế hoạch ứng phó thời tiết cực đoan. Một phần sân được thiết kế để ngập có kiểm soát. Người kỹ sư gọi đó là “bức tường biết thở”: không phải một khối chắn cứng, mà là hệ thống nhiều lớp vừa bảo vệ vừa cho nước, người và ký ức tiếp tục lưu thông.

Dù vậy, tranh luận chưa kết thúc. Có người muốn mọi thứ giống hệt quá khứ; người khác cho rằng chỉ cần chụp quét ba chiều rồi xây bản sao ở nơi an toàn. Cụ từ nói: “Bản sao có thể giống hình, nhưng chưa chắc giữ được cách chúng ta cùng chăm một nơi.” Câu nói khiến cuộc họp chuyển từ câu hỏi “giữ cái gì” sang “ai cùng giữ và giữ để làm gì”.

Di sản trước khí hậu biến đổi không thể được bảo vệ bằng ảo tưởng đứng yên. Có những thay đổi làm mất bản sắc, nhưng cũng có những thay đổi giúp bản sắc tiếp tục sống. Khó nhất không phải chọn bất động hay thay thế, mà nhận ra ngưỡng nào là thích nghi và ngưỡng nào là xóa bỏ.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo định hướng của UNESCO về tác động và thích ứng khí hậu đối với di sản.)

Từ văn bản, hãy nêu suy nghĩ khoảng 5–7 dòng về ranh giới giữa thích nghi và đánh mất bản sắc.

Đáp án:

Giải thích: Cần nêu tiêu chí như giá trị cốt lõi, ký ức cộng đồng, tính minh bạch, khả năng đảo ngược, sự tham gia của chủ thể văn hóa; tránh đồng nhất mọi thay đổi với phá hủy hoặc mọi giữ nguyên với bảo tồn.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích vai trò của hai câu hỏi “giữ cái gì” và “ai cùng giữ, giữ để làm gì” trong việc triển khai tư tưởng văn bản.

Đáp án:

Giải thích: Phân tích sự dịch chuyển từ vật thể sang quan hệ, cộng đồng và mục đích; cho thấy chiều sâu của bảo tồn thích ứng. Cần chỉ ra chức năng kết cấu và ý nghĩa phản biện.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về nhận định: bảo vệ giá trị truyền thống không đồng nghĩa với đóng băng truyền thống.

Đáp án:

Giải thích: Giải thích “đóng băng”; phân tích tính sống động, khả năng thích nghi của truyền thống; chỉ ra nguy cơ tùy tiện nhân danh đổi mới; đề xuất nguyên tắc kế thừa có chọn lọc, đối thoại thế hệ và sự tham gia của cộng đồng.