Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 23

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Hình ảnh so sánh nào diễn tả các ngôi sao bị lu mờ trong đêm khai trương?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 23

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Hình ảnh so sánh nào diễn tả các ngôi sao bị lu mờ trong đêm khai trương?

Đáp án: Các ngôi sao như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Giải thích: Đây là hình ảnh so sánh trực tiếp ở đoạn đầu.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Văn bản xác định “ánh sáng thừa” qua những biểu hiện cụ thể nào?

Đáp án: Ánh sáng chiếu lên trời thay vì xuống nơi cần thiết, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu hoặc thời gian không phù hợp.

Giải thích: Câu trả lời cần nêu được các biểu hiện chính, không đồng nhất mọi ánh sáng ban đêm với ô nhiễm ánh sáng.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Phân tích sự chuyển biến trong cách hiểu cặp khái niệm “tối” và “an toàn” ở đoạn thứ ba.

Đáp án:

Giải thích: Ban đầu hai khái niệm bị đặt trong thế loại trừ: giảm sáng đồng nghĩa kém an toàn. Phương án thiết kế cho thấy có thể vừa bảo đảm an toàn vừa giữ vùng tối, từ đó phá bỏ lối tư duy nhị nguyên.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Anh/chị đánh giá như thế nào về ý kiến: “sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện”?

Đáp án:

Giải thích: Ý kiến mở rộng vấn đề từ tiết kiệm năng lượng sang tổn thất sinh thái, khoa học, văn hóa và trải nghiệm tinh thần. Cần nhận xét tính hàm súc và khả năng thay đổi thước đo giá trị.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

ĐÊM SÁNG ĐẾN MỨC KHÔNG THẤY GÌ

Thành phố lắp thêm hàng nghìn bóng đèn để quảng bá một tuyến phố “không ngủ”. Đêm khai trương, mái nhà, thân cây, mặt sông đều được chiếu sáng. Người ta chụp ảnh rất đẹp, nhưng nhóm thiên văn học sinh phải hủy buổi quan sát mưa sao băng. Trên bầu trời chỉ còn vài điểm sáng yếu, như những chữ bị xóa khỏi một trang sách quá trắng.

Ánh sáng ban đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó giúp con người di chuyển, làm việc và cảm thấy an toàn. Vấn đề nằm ở ánh sáng thừa: chiếu lên trời thay vì xuống mặt đường, quá mạnh so với nhu cầu, dùng màu và thời gian không phù hợp. Phần ánh sáng đi lạc ấy bị tán xạ trong khí quyển, tạo nên quầng sáng đô thị và làm mờ các thiên thể.

Một nhóm cư dân đề nghị tắt toàn bộ đèn sau mười giờ. Nhóm khác phản đối vì lo ngại an ninh. Cuộc tranh luận chỉ thay đổi khi kỹ sư chiếu sáng đưa ra phương án khác: che chắn bóng đèn, hướng ánh sáng đúng nơi, giảm cường độ vào giờ ít người, dùng cảm biến và giữ những vùng tối có chủ đích. “Tối” không còn bị hiểu là đối lập với “an toàn”; thiết kế tốt có thể giảm lãng phí mà vẫn đáp ứng nhu cầu.

Nhà nghiên cứu sinh thái còn nhắc rằng đêm tối là môi trường sống của nhiều loài. Nhịp sáng – tối giúp sinh vật định hướng, kiếm ăn và nghỉ ngơi. Với con người, bầu trời sao cũng là một phần của văn hóa: lịch mùa vụ, chuyện kể, phương hướng và cảm giác về vị trí của mình trong vũ trụ. Khi trẻ em chỉ biết dải Ngân Hà qua màn hình, sự mất mát không đo được bằng hóa đơn điện.

Cuối cùng, tuyến phố không tắt đèn; nó học cách chiếu sáng có giới hạn. Trong buổi quan sát sau đó, học sinh nhìn thấy nhiều sao hơn. Một em nói: “Thành phố không tối đi. Chỉ là bầu trời được trả lại phần ánh sáng vốn không thuộc về chúng ta.”

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo tài liệu phổ biến khoa học của NASA về ô nhiễm ánh sáng và quan sát bầu trời.)

Từ văn bản, hãy trình bày khoảng 5–7 dòng về một giới hạn cần thiết trong quá trình hiện đại hóa đô thị.

Đáp án:

Giải thích: Có thể bàn về giới hạn đối với tiêu thụ năng lượng, quảng cáo, tiếng ồn, ánh sáng hoặc khai thác không gian công cộng; nhấn mạnh thiết kế dựa trên nhu cầu và tác động dài hạn.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích hiệu quả biểu đạt của nhan đề “Đêm sáng đến mức không thấy gì”.

Đáp án:

Giải thích: Làm rõ nghịch lí: càng nhiều ánh sáng nhân tạo càng ít nhìn thấy bầu trời, sinh thái và những giá trị ngoài mục đích thương mại. Nhan đề tạo ấn tượng, khái quát mâu thuẫn trung tâm và gợi suy tư về giới hạn.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về cách con người dung hòa nhu cầu tiện nghi với quyền tồn tại của những khoảng tối tự nhiên.

Đáp án:

Giải thích: Giải thích nhu cầu tiện nghi và giá trị của khoảng tối; phân tích xung đột, hậu quả của cực đoan hóa; đề xuất thiết kế thông minh, quy chuẩn, giáo dục và tham gia cộng đồng; khẳng định phát triển không đồng nghĩa chiếm dụng toàn bộ môi trường.