Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 22

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Vì sao gia đình Hà nhìn thấy dữ liệu nhưng ban đầu không thể tiếp cận nội dung trong ổ cứng?

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn nâng cao số 22

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Vì sao gia đình Hà nhìn thấy dữ liệu nhưng ban đầu không thể tiếp cận nội dung trong ổ cứng?

Đáp án: Dữ liệu được lưu bằng định dạng của một phần mềm đã ngừng tồn tại nên máy tính mới không đọc được.

Giải thích: Nguyên nhân là sự lỗi thời công nghệ làm mất khả năng truy cập dù vật mang tin còn nguyên.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Theo văn bản, nhân viên lưu trữ đã đặt ra những câu hỏi nào ngoài việc xử lí kĩ thuật dữ liệu?

Đáp án: Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào và người kể có đồng ý công bố hay không.

Giải thích: Các câu hỏi xác lập bối cảnh, nguồn gốc và quyền tiếp cận của tư liệu.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Lí giải vì sao Hà quyết định giữ lại khoảng im lặng và tiếng gió mà phần mềm coi là tạp âm.

Đáp án:

Giải thích: Khoảng im lặng và tiếng gió không chỉ là nhiễu âm học mà mang bối cảnh sống, nhịp thở, cảm xúc và chiều sâu của kí ức. Quyết định cho thấy bảo tồn không đồng nghĩa với làm sạch đến mức xóa mất tính chân thực.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Phân tích lớp nghĩa của câu kết: “mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.”

Đáp án:

Giải thích: Ba vai trò tương ứng với bảo quản, duy trì khả năng truy cập và đạo đức sử dụng. Câu kết nhấn mạnh bảo tồn di sản số là trách nhiệm liên tục, kết hợp kĩ thuật với quyền riêng tư và sự đồng thuận.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc văn bản sau:

CHIẾC HỘP KHÔNG MỞ ĐƯỢC

Sau khi ông ngoại mất, Hà nhận một ổ cứng nhỏ, bên ngoài dán mảnh giấy: “Những tiếng nói của làng.” Ông từng đi khắp vùng ghi lại lời ru, chuyện kể, tiếng rao, tiếng mái chèo và những cuộc trò chuyện với người già. Hà cắm ổ vào máy tính mới. Màn hình chỉ hiện một thư mục với định dạng phần mềm đã ngừng tồn tại.

Gia đình vẫn có thể nhìn thấy chiếc hộp, vẫn biết dữ liệu ở bên trong, nhưng không thể nghe. Sự mất mát ấy khác với một cuốn sổ bị cháy: vật chứa còn nguyên, còn cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất. Hà chợt hiểu rằng ký ức số không tự nhiên bền hơn giấy; nó phụ thuộc vào thiết bị, định dạng, mật khẩu, hệ thống lưu trữ và những quyết định tưởng như rất nhỏ của người đang sống.

Em tìm đến thư viện tỉnh. Nhân viên lưu trữ giúp sao chép dữ liệu, chuyển đổi định dạng và lập danh mục. Họ không chỉ “cứu file”. Họ hỏi ai đã nói, nói ở đâu, vào thời điểm nào, người kể có đồng ý công bố hay không. Một câu chuyện riêng tư không thể vì đã được số hóa mà mặc nhiên trở thành tài sản công cộng. Bảo tồn cần đi cùng bối cảnh, quyền tiếp cận và sự tôn trọng cộng đồng tạo ra tư liệu.

Khi những âm thanh đầu tiên vang lên, Hà nghe tiếng ông hỏi một cụ bà về bài hát đi biển. Giữa câu trả lời có khoảng im lặng dài; ngoài hiên, gió va vào tấm phên. Phần mềm tự động lọc tạp âm đề nghị xóa khoảng ấy. Hà giữ lại. Em nhận ra đôi khi cái tưởng là “nhiễu” lại chứa không khí của một thời, nhịp thở của người kể và khoảng cách giữa câu hỏi với kí ức.

Bộ sưu tập sau đó được lưu ở nhiều nơi, có mô tả rõ, có bản dành cho công chúng và bản hạn chế. Hà đặt tên dự án là “Chiếc hộp không mở được”, không phải để kể một thất bại, mà để nhắc rằng mọi cánh cửa ký ức đều cần người giữ chìa khóa, người làm lại chìa khóa và người biết khi nào không nên mở.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo Chương trình Ký ức Thế giới và Hiến chương bảo tồn di sản số của UNESCO.)

Từ văn bản, hãy nêu suy nghĩ khoảng 5–7 dòng về trách nhiệm của mỗi người đối với dữ liệu cá nhân có giá trị ký ức gia đình.

Đáp án:

Giải thích: Có thể đề cập sao lưu, ghi chú bối cảnh, lựa chọn định dạng bền vững, phân quyền truy cập, xin phép người liên quan và chuyển giao có trách nhiệm.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ phân tích ý nghĩa của chi tiết “chiếc hộp còn nguyên nhưng cánh cửa dẫn vào nội dung đã biến mất”.

Đáp án:

Giải thích: Phân tích nghịch lí giữa tồn tại vật chất và mất khả năng tiếp cận; qua đó làm rõ tính mong manh của di sản số, sự phụ thuộc công nghệ và nhu cầu bảo tồn chủ động. Chú ý hiệu quả của hình ảnh ẩn dụ.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ trình bày quan điểm của anh/chị về nhận định: lưu giữ ký ức không chỉ là giữ lại dữ liệu mà còn là giữ bối cảnh và giới hạn đạo đức của việc sử dụng dữ liệu.

Đáp án:

Giải thích: Cần giải thích ba thành tố: dữ liệu, bối cảnh, giới hạn đạo đức; phân tích nguy cơ khi tách tư liệu khỏi nguồn gốc hoặc công khai thiếu đồng thuận; bàn về cân bằng giữa tiếp cận và riêng tư; đề xuất trách nhiệm của cá nhân, gia đình, cơ quan lưu trữ và nền tảng số.