NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ
Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.
Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.
Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.
Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.
Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Xác định ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích.
Trả lời ngắn