Logo Online Thi Tốt NghiệpOnline Thi Tốt Nghiệp

Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn số 02

120 phút📝 7 câu✅ Đã làm 0/7
Thời gian
120:00
Câu 1/7Đáp án được lưu tự động
1
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Xác định ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích.

Trả lời ngắn

Thông tin đề

Cách sử dụng Đề luyện thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ văn số 02

Trước khi làm: chuẩn bị giấy nháp, giữ đúng thời lượng 120 phút và hạn chế mở tài liệu để kết quả phản ánh đúng mức hiện tại.

Trong khi làm: câu trả lời được lưu tự động trên trình duyệt. Bạn có thể chuyển giữa chế độ từng câu và khổ A4 mà không mất lựa chọn đã nhập.

Sau khi nộp: xem điểm, đáp án đúng và phần giải thích. Hãy ghi lại nhóm lỗi sai để quyết định chuyên đề cần ôn lại trước đề tiếp theo.

Tự học sau khi làm đề

Đáp án và giải thích từng câu

Phần này giúp bạn rà soát lại kiến thức sau khi đã thử làm đề. Mỗi mục giữ nguyên nội dung câu hỏi, đáp án đúng và lời giải có trong dữ liệu gốc.

1Xem đáp án và giải thích câu 1
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Xác định ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích.

Đáp án: Ngôi kể thứ nhất., Ngôi thứ nhất., Người kể chuyện xưng tôi.

Giải thích: Đoạn trích sử dụng ngôi kể thứ nhất, thể hiện qua đại từ 'tôi'.
2Xem đáp án và giải thích câu 2
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Chỉ ra hành động của bé Linh đối với cụ Sáu trong lúc mất điện.

Đáp án: Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu., Cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu., Quạt cho cụ Sáu bằng quạt giấy.

Giải thích: Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu.
3Xem đáp án và giải thích câu 3
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Phân tích ý nghĩa của sự tương phản giữa bóng tối của con ngõ và vòng sáng nhỏ từ ngọn đèn dầu.

Đáp án: Bóng tối làm nổi bật ánh sáng ấm áp của ngọn đèn; qua đó biểu tượng hóa sự sẻ chia, kết nối và tình người có thể xua bớt cảm giác xa cách trong cộng đồng.

Giải thích: Sự tương phản vừa tạo hình ảnh giàu sức gợi vừa làm nổi bật ý nghĩa biểu tượng: ánh sáng vật chất tuy nhỏ nhưng khơi dậy nguồn sáng tinh thần của sự quan tâm, khiến những người hàng xóm xích lại gần nhau.
4Xem đáp án và giải thích câu 4
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Nêu sự thay đổi trong nhận thức của nhân vật “tôi” về con ngõ.

Đáp án: Ban đầu nhân vật tôi cho rằng con ngõ chật và mọi người xa cách; sau buổi mất điện, nhân vật nhận ra sự chật hẹp chủ yếu do con người khép cửa, còn khi biết mở lòng thì con ngõ trở thành không gian rộng rãi của tình thân cộng đồng.

Giải thích: Nhận thức chuyển từ cảm giác chật chội, xa cách sang hiểu rằng giới hạn nằm ở sự khép kín của con người; kết nối và sẻ chia có thể mở rộng không gian sống về mặt tinh thần.
5Xem đáp án và giải thích câu 5
Đọc đoạn trích:

NGỌN ĐÈN TRONG NGÕ

Tối ấy, điện trong khu phố bất ngờ tắt. Cả con ngõ đang ồn ào bỗng chìm vào một màu đen đặc. Từ các căn nhà vang ra tiếng gọi nhau, tiếng trẻ con than nóng và tiếng những cánh cửa mở vội.

Bà Hảo ở cuối ngõ mang chiếc đèn dầu cũ đặt lên chiếc bàn con trước hiên. Ánh sáng chỉ đủ soi một vòng tròn nhỏ, nhưng bà vẫn gọi: “Ai cần châm nến thì sang đây.” Người đầu tiên bước tới là cụ Sáu. Sau đó là mấy đứa trẻ, cô bán hàng tạp hóa, anh sinh viên thuê trọ và cả gia đình tôi.

Chẳng ai bảo ai, mọi người kéo ghế ra ngồi quanh ngọn đèn. Bé Linh cầm quạt giấy quạt cho cụ Sáu. Anh sinh viên kể chuyện lần đầu xa quê. Cô bán hàng mang sang một rổ ổi, còn bố tôi tìm lại cây đàn đã lâu không chạm đến. Trong bóng tối, tiếng đàn mộc mạc nghe rõ hơn thường ngày. Những khuôn mặt vốn chỉ lướt qua nhau mỗi sáng bỗng trở nên gần gũi.

Khi điện sáng trở lại, vài người theo thói quen đứng lên định về. Bà Hảo mỉm cười, lấy tay che bớt ngọn đèn rồi nói: “Sáng rồi, nhưng ngồi thêm một chút cũng đâu có sao.” Không ai rời đi ngay.

Từ tối ấy, trước hiên nhà bà xuất hiện một chiếc bàn dài. Có hôm người ta mang trà, có hôm mang sách, có hôm chỉ mang một câu chuyện chưa kịp kể. Tôi hiểu rằng con ngõ không hề chật như mình từng nghĩ. Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình.

(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)

Từ câu văn “Nó chỉ chật khi mỗi người khép cửa nhà mình”, anh/chị hãy trình bày suy nghĩ về việc xây dựng sự gắn kết trong cộng đồng (khoảng 5-7 dòng).

Đáp án:

Giải thích: Có thể trình bày: gắn kết cộng đồng bắt đầu từ thái độ cởi mở, lắng nghe, chủ động giúp đỡ và tôn trọng khác biệt; những hành động nhỏ có thể tạo niềm tin và cảm giác an toàn. Cần tránh sống thờ ơ, xâm phạm riêng tư hoặc kết nối hình thức; diễn đạt rõ ràng, phù hợp chuẩn mực đạo đức và pháp luật.
6Xem đáp án và giải thích câu 6
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích hình ảnh ngọn đèn dầu trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.

Đáp án:

Giải thích: Bài viết cần làm rõ ngọn đèn là chi tiết trung tâm: vật dụng cũ, ánh sáng nhỏ nhưng trở thành điểm tụ họp; biểu tượng cho lòng tốt của bà Hảo, sự sẻ chia và khả năng đánh thức tình thân cộng đồng. Có thể phân tích sự đối lập sáng - tối, diễn biến từ châm nến đến ngồi lại, lời thoại của bà Hảo và sự xuất hiện của chiếc bàn dài sau đó. Cần lập luận chặt chẽ, có dẫn chứng, diễn đạt chuẩn, sáng tạo.
7Xem đáp án và giải thích câu 7
Sự phát triển của đời sống hiện đại khiến con người có nhiều phương tiện kết nối nhưng đôi khi lại xa cách với những người ở gần mình. Hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về vấn đề trên.

Đáp án:

Giải thích: Bài viết cần giải thích nghịch lý kết nối rộng nhưng thiếu gần gũi trực tiếp; phân tích nguyên nhân từ nhịp sống, công nghệ, tâm lý cá nhân và cách tổ chức không gian cộng đồng; chỉ ra hậu quả như cô đơn, thiếu niềm tin, giảm năng lực hợp tác; đồng thời ghi nhận công nghệ vẫn hữu ích nếu được dùng đúng cách. Đề xuất: dành thời gian trò chuyện trực tiếp, tham gia hoạt động chung, quan tâm hàng xóm, tôn trọng ranh giới riêng tư, sử dụng thiết bị có chủ đích. Quan điểm cần cân bằng, phù hợp đạo đức và pháp luật; diễn đạt thuyết phục, sáng tạo.