CHIẾC GHẾ NGOÀI PHÒNG THAM VẤN
Giờ ra chơi, hành lang tầng ba luôn đầy tiếng dép chạy và tiếng gọi nhau. Chỉ có chiếc ghế gỗ đặt trước phòng tham vấn học đường là thường trống. Học sinh đi ngang qua thường bước nhanh hơn, như sợ người khác nhìn thấy mình dừng lại.
Một buổi sáng, Linh ngồi xuống chiếc ghế ấy. Em không khóc, cũng không có một biến cố nào đủ lớn để kể thành câu chuyện. Em chỉ nói với cô giáo rằng nhiều tuần nay mình ngủ không sâu, bài tập vẫn làm đủ nhưng đầu óc như phủ một lớp sương, và mỗi lời góp ý nhỏ đều trở thành một tiếng động rất lớn trong lòng. Cô giáo không vội khuyên. Cô hỏi Linh đã ăn sáng chưa, có ai em tin tưởng để trò chuyện không, điều gì khiến em cảm thấy an toàn. Những câu hỏi giản dị mở ra một khoảng thở mà Linh đã quên dành cho chính mình.
Ngày hôm sau, trên chiếc ghế xuất hiện một tờ giấy nhỏ: “Ngồi ở đây không có nghĩa là bạn yếu. Có thể bạn đang đủ mạnh để nhận ra mình cần được giúp đỡ.” Không ai biết ai viết. Nhưng từ đó, chiếc ghế ít trống hơn. Có người ngồi chờ bạn, có người xin một cuộc hẹn, có người chỉ ngồi vài phút rồi đi. Hành lang vẫn ồn, song trước cánh cửa ấy, sự im lặng không còn là dấu hiệu của cô độc; nó trở thành khoảng lặng để một người được lắng nghe.
Sức khỏe tinh thần của tuổi mới lớn chịu ảnh hưởng từ nhiều yếu tố; những thói quen ngủ lành mạnh, kỹ năng ứng phó, quan hệ hỗ trợ trong gia đình và nhà trường đều có vai trò bảo vệ. Tìm kiếm sự hỗ trợ phù hợp là một hành động chăm sóc, không phải một nhãn dán về con người.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn, tham khảo thông tin của Tổ chức Y tế Thế giới về sức khỏe tinh thần vị thành niên)
Chỉ ra sự thay đổi về ý nghĩa biểu tượng của chiếc ghế gỗ trong văn bản.
Trả lời ngắn