BẢN ĐỒ NHỮNG LẦN LẠC ĐƯỜNG
Năm mười bảy tuổi, tôi tự đạp xe đến một thị trấn cách nhà hơn ba mươi cây số để dự cuộc thi vẽ. Điện thoại hết pin giữa đường, còn tấm bản đồ giấy mua ở hiệu sách đã cũ, nhiều con đường mới chưa được in.
Tôi rẽ nhầm vào một xóm nhỏ. Thay vì quay lại ngay, tôi cố đi tiếp vì ngại hỏi. Con đường càng lúc càng hẹp, cuối cùng dừng trước một cánh đồng ngập nước. Một bác nông dân đang buộc lại bó rau hỏi tôi tìm đâu. Nghe xong, bác lấy bút chì vẽ thêm lên bản đồ một cây cầu mới và khoanh tròn quán nước nơi tôi cần rẽ.
Tôi đến cuộc thi muộn mười phút. Bức tranh hôm ấy không đoạt giải. Nhưng trên đường về, tôi không xóa nét bút chì của bác. Tôi còn đánh dấu chỗ đã rẽ nhầm và viết bên cạnh: “Đường cụt, nhưng gặp người tốt.”
Nhiều năm sau, tấm bản đồ vẫn nằm trong ngăn bàn. Nó có thêm những đường gạch, mũi tên và ghi chú từ nhiều chuyến đi. Tôi nhận ra bản đồ hữu ích nhất không phải bản đồ chưa từng sai, mà là bản đồ biết được sửa sau mỗi lần lạc.
Cuộc đời cũng vậy. Có những đường vòng không đưa ta đến đích nhanh hơn, nhưng dạy ta hỏi đường, nhận giúp đỡ và thay đổi kế hoạch mà không xấu hổ.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Vì sao nhân vật “tôi” phải sử dụng tấm bản đồ giấy cũ?
Trả lời ngắn