TIẾNG GỌI TỪ ĐẢO XA
Tôi chưa từng ngủ dưới trời đảo nhỏ
chưa nghe san hô trở mình trong đêm
chỉ gặp biển qua trang sách mở
và đường chân trời xanh ở phía màn hình.
Nhưng mỗi sáng nhìn lá cờ trên mái trường
tôi nghĩ đến những người đo gió
giữ ngọn đèn biển không tắt
ghi từng con sóng vào sổ trực bình yên.
Đảo xa không chỉ là tên trên bản đồ
là giọt nước người lính dành nhau mùa hạn
là thư nhà đọc chậm dưới hiên
là tiếng máy tàu đi về trong gió lớn.
Tổ quốc có trong điều rất rộng
và có trong việc nhỏ mỗi ngày:
giữ sạch một bờ sông gần nhà
học nghiêm túc một giờ chưa ai nhắc.
Mai này nếu được đứng trước biển
tôi sẽ không chỉ gọi tên màu xanh
bởi hiểu phía sau đường chân trời ấy
có bao người đang thức để đất liền ngủ yên.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích.
Trả lời ngắn