GA NHỎ MÙA MƯA
Mưa gõ xuống mái tôn ga nhỏ
những nhịp đều như ai đang đếm
bao chuyến tàu đã đi qua tuổi trẻ tôi.
Chiếc đồng hồ tròn treo trên tường
như con mắt thức
nhìn người đến, người đi
mà không giữ lại một lời chào.
Tôi đã đi từ sân ga ấy
mang theo mùi khói than trong cổ áo
mang theo bàn tay mẹ vẫy
nhỏ dần sau cửa kính mờ hơi nước.
Tôi đã đi qua nhiều nhà ga sáng choang
có bảng điện tử đổi màu từng phút
có những bước chân vội vàng
không ai kịp nghe tiếng mưa rơi.
Chiều nay trở lại
chiếc ghế gỗ vẫn nghiêng bên cột
cây bàng già đặt một bàn tay xanh
lên mái ngói rêu phong.
Tàu chưa đến
mà lòng tôi đã đầy tiếng còi xa
bởi có những nơi không giữ chân người
chỉ lặng lẽ giữ giùm người một phần ký ức.
(Ngữ liệu do nhóm biên soạn)
Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích.
Trả lời ngắn